Đời người thiếu phụ khi lấy chồng, đúng là bất hạnh. Đâu phải cuộc thế được sống theo ý chính mình. Người ta thường đứng ở ngoài và khuyên mình phải mạnh khỏe lên, phải đấu tranh đòi quyền đàn bà, phải cho đại trượng phu thấy, ta có quyền được sống như họ. Đúng đó, nhưng mà nghĩ vậy mà không được vậy. Vì giả dụ có làm theo ý chính mình, sống đúng như người đại trượng phu đang sống thì thiếu phụ ngay tức thì bị ‘loại trừ’. Vì vấn đề là, đại trượng phu không chấp nhận người phụ nữ của bản thân được hòa bình, được bay nhảy đầm khi đã có mái nhà. Và càng không chấp thuận chuyện chính mình vượt quá phạm vi của người làm cho mẹ, khiến thê thiếp, làm cho con dâu…
Lấy chồng, khổ hơn cả là sống với nhà chồng không dễ ợt. Khổ hơn nữa ví như như gặp mặt phải người mẹ chồng khó chịu. Mẹ chồng tôi là một ví dụ điển hình. Kể ra, trần gian sẽ cười vào mặt bản thân, nói bản thân là vạch áo cho người xem lưng, nhưng không. Tôi nào có khiến cho vấn đề đó, chỉ là, những ấm ức trong lòng không nói, sẽ khổ tâm vô cùng.
Tôi phải đấu tranh khi đứng giữa chồng và mẹ chồng. Sống ở thị trấn đã lâu, cha mẹ chồng thì ở quê, tôi và chồng có nhà riêng, tự lập cuộc sống của chính mình. Ấy vậy mà, mẹ chồng lúc nào cũng bắt chúng tôi về. Nhà phương pháp hơi xa, gần 100km, thế mà mẹ cứ bắt chúng tôi về liên tiếp. Cuối tuần cũng bắt về vì bảo nhớ cháu. Giỗ chạp, dù là giỗ cụ từ xa xưa, dù là rằm, mùng 1, mẹ chồng đều bắt về hết. Mẹ không cần nhân thức công việc nghỉ rất khó khăn, cũng không cần vồ cập chuyện chúng tôi sắp xếp thế nào, chỉ cần mẹ muốn về là phải về.
xem thêm: Dân mạng rần rần khoe ảnh và hoài niệm về phá cỗ Trung Thu xưa - nay
Chồng tôi lại nghe lời mẹ, nên thường hay xin nghỉ để tranh thủ về trong ngày. Tôi thì gian nan hơn phổ biến nhưng nói ra, mẹ có nắm bắt cho tôi đâu. Mẹ luôn nói tôi kiếm cớ để lẩn tránh nghĩa vụ khiến dâu. Thôi việc nào phải việc đơn giản như đi mua một mớ rau. Mà cuối tuần thì còn không nói, đằng này, mẹ cứ bắt về thì dù là ngày nào cũng phải về. Tôi đau buồn vì mối quan hệ của tôi và mẹ càng ngày càng trở thành trầm trọng. Tôi bao biện lại thì mẹ sỉ nhục, rầy la. Mẹ đi nói với cả xóm thôn họ hàng là tôi không có bổn phận với mái nhà chồng, biếng nhác, sợ thổi nấu thu dọn.
Đời người thiếu phụ, tưởng lấy chồng ở xa, tự lập là sướng, ngờ đâu, vẫn bị mẹ chồng quản ở sau. Tôi đã không nói ra câu nào để phiền lòng chồng nhưng Trung thu thì nhất quyết chẳng thể về. Còn ở trên này đưa con cái đi chơi. Nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ còn than khóc với chồng tôi là số khổ vì có một cô con dâu không biết nghe lời.
Nhà xa hơn 100km, nói thật, nhị 04 tuần về một lần đã mệt rồi chứ không nói là dịp gì cũng phải về. Có những việc cần thiết thì về, việc không quan trọng thì xin ba má hiểu cho. Ấy vậy mà…
Bao bọc năm làm cho dâu, tôi cũng vẹn tuyền, có bao giờ tiếc nuối bố mẹ gì đâu. Tôi khổ tâm vì những yếu tố mà mẹ chồng nói về chính mình. Bị tiếng rằng nên lần nào về nhà chồng, họ hàng và láng giềng cũng nhìn tôi bằng con mắt khó tính.
Cuộc sống xa nhà, riêng tư, tưởng là được tự do ai ngờ, vẫn bị dựa vào tham gia gia đình chồng. Mẹ chồng không nắm bắt chuyện, hay bắt bẻ, gây không dễ dàng dễ thật khiến cho người làm con dâu như tôi mệt mỏi. Về quê xa như thế, mất việc là một chuyện, chuyển động mệt nhọc, tốn chi phí cao là chuyện đáng nói. Tôi đâu phải người phú quý gì. Mỗi chuyến chuyển di tương tự mất bao lăm tiền mẹ có biết không. Tôi như thế thì khiến cho gì còn tiền tiết kiệm. chậm triển khai là chưa kể, 04 tuần nào chúng tôi cũng phải gửi về biếu cha mẹ một số triệu xem như là tiền đóng góp, thờ cúng ông bà với anh chị em.
Nay Trung thu, tôi đang ở nhà chồng thưởng thức, quét dọn, nghỉ cả một ngày rồi sáng mai lại phải dậy trong khoảng sớm để đi rồi đi làm cho. Chân tình, tôi chẳng thể không nói ra điều này nhưng đã có lúc, tôi muốn bỏ chồng tức tốc dù lòng còn vô cùng yêu anh. Chỉ là, mẹ anh không cho tôi được sống dễ chịu. Ôm đồm lại thì bị anh mắng mỏ, khó khăn xử. Tôi không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Hay tôi cứ khiến bít tất tay, kệ mẹ chồng thích nghĩ sao thì nghĩ rồi chuyện tới đâu hay đến đó. Lúc đó li dị cũng vừa…?
Theo Lương Lương / Mày mò
Xem thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét